Dự luật đánh thuế nhà ở không được tán thành
Đa số ý kiến thảo luận cũng cho rằng, thu thuế nhà sẽ không khuyến khích người dân xây dựng nhà ở khang trang, hiện đại. Nếu thu thuế để nhằm mục tiêu hạn chế đầu cơ nhà, đất thì phải cho phép người dân sở hữu tối thiểu 1 căn nhà không phải chịu thuế, chỉ nên đánh thuế từ ngôi nhà thứ 2 trở đi.
Có ý kiến đề nghị cần làm rõ thuế nhà ở là thuế đánh vào tài sản hay đánh vào chỗ ở, nếu là thuế tài sản thì tại sao những tài sản khác có giá trị lớn hơn (máy bay, du thuyền…) chỉ đánh thuế một lần còn nhà ở lại đánh thuế nhiều lần và nếu là thuế tài sản thì không có mức miễn trừ.
Bên cạnh những ý kiến hoàn toàn không đồng ý việc đưa nhà ở vào diện chịu thuế, có ý kiến đề nghị cần làm rõ đối tượng chịu thuế là nhà ở hay nhà để kinh doanh. Và, chỉ nên thu thuế đối với người sở hữu nhiều nhà, nhà quá lớn, vượt hạn mức, nhà cho thuê và nhà không sử dụng; không nên thu thuế đối với nhà ở của người có thu nhập thấp.
Luật cũng cần quy định rõ người phải chịu các chi phí phát sinh trong quá trình định giá nhà để làm căn cứ tính thuế.
Kết quả thảo luận tại tổ cũng nêu rõ một số ý kiến cho rằng việc thu thuế nhà là cần thiết nhưng hiện nay chưa nên thu, nên đề ra một lộ trình hợp lý. Hơn nữa, chủ trương của Đảng và Nhà nước hiện nay là khuyến khích nhà ở nông thôn. Trong khi đó thuế nhà đất ở nông thôn đóng góp cho ngân sách nhà nước không nhiều. Vậy cân nhắc về việc có nên đặt vấn đề thu thuế nhà đất ở nông thôn. Đề nghị áp dụng lộ trình chậm hơn, khoảng 5- 7 năm nữa mới tính đến việc thu thuế nhà ở khu vực nông thôn.